Tứ Tuy Chi Thần – Chương 16


f60cd30958d349db2a8a7ec106e87419

Chương 16: Chuyện cũ

Thời tiết oi bức, Xích Xích đột nhiên chạy vào, chạy quanh hai người, sau đó cắn góc áo Tân Dịch, kêu ‘grừ grừ’. Tân Dịch mông lung ngó xuống, ngón cái Bách Cửu yêu thương vuốt ve đuôi lông mày của thiếu niên, thả người ra. Tân Dịch cảm nhận được sự bất mãn của hắn, mặt đỏ tai hồng: “Ta đưa, đưa nó ra ngoài.”

Bách Cửu cười, “Đi đi.” Tân Dịch ôm lấy Xích Xích, chạy. Người chạy đã không còn thấy bóng dáng, Bách Cửu hãy còn đứng đó, mãi cho đến khi sự xúc động lắng xuống mới phủi phủi quần áo, vân đạm phong khinh bước ra ngoài.

Continue reading “Tứ Tuy Chi Thần – Chương 16”

Advertisements

Tứ Tuy Chi Thần – Chương 15


Chương 15: Biệt ly

Thời gian điều tra án mạng Hà Kinh Lịch, người nơi đô thành tựa hồ nghe được tiếng gió, hoạt động tầm hoan mua vui cũng ít hơn thường ngày. Vụ án đã điều tra tới đầu chủ Chu tri phủ trong Kinh, Tần Vương cũng chẳng thể ngồi yên, còn chưa đến trước mặt Hoàng Đế đã nghe tin Chu tri phủ sợ tội tự sát nhưng bị Tạ Tịnh Sinh ngăn lại, chết không thành công.

Chu phủ nằm ở vị trí trọng yếu trong việc xuất nhập Kinh đô, con quan bị Tân Văn lừa bán đều được đưa vào Kinh thông qua nơi này. Nếu nói Chu tri phủ không biết, đương nhiên chẳng ai tin. Gã cắn chặt răng không nói một chữ về Thái tử, bị tra tấn đủ 3 ngày, cuối cùng chỉ cắn chết rằng mọi chuyện là do một mình Tân Văn làm, bỏ qua luôn cả Tần Vương.

Continue reading “Tứ Tuy Chi Thần – Chương 15”

Tứ Tuy Chi Thần – Chương 14


Chương 14: Án khởi

Nửa tháng sau án mạng của Hà Kinh Lịch, Đại Lý tự dâng thư mật cho Hoàng Đế, do Trung Thư Tỉnh – Tham Tri Chính Sự – Hạ An Thường đích thân đưa tới. Sau khi Hoàng Đế và Hạ An Thường mật đàm trong một khoảng thời gian khá dài thì trong thư phòng vang lên tiếng ném bút thật vang. Ngày kế vào triều, Đại Lý Tự Khanh – Tả Khải Chi báo cáo về vụ án Hà Kinh Lịch, thỉnh chỉ giám sát xét hỏi Thế tử Tần Vương – Tân Văn, trách Tần vương quản giáo sơ sẩy, có hiềm nghi bao che dung túng. Hoàng Đế không lên tiếng, Thanh Bình – Bố Chính Sứ – Tạ Tịnh Sinh nhanh chóng theo sau, tấu rằng tuy Tân Văn không có quan chức trên người, lại làm chuyện buôn quan bán chức, quả thật không ổn, hơn nữa còn lén lút lừa gạt con gái nhà quan làm kĩ nữ, tội lỗi đã đủ để cầm tù. Hoàng Đế giận dữ, lệnh Đại Lý tự tức khắc bắt giam Thế tử Tân Văn, phạt Tần vương nửa năm bổng lộc, đóng cửa suy ngẫm.

Continue reading “Tứ Tuy Chi Thần – Chương 14”

Tứ Tuy Chi Thần – Chương 13


Chương 13: Mạch nước ngầm

Buổi chiều ngày kế, thái dương treo cao, trong thủy đình, Tân Dịch ngủ say trên đệm, Xích Xích nằm trên đầu y. Ngồi trước bàn nhỏ là Bách Cửu đương đọc sách, một lát sau chợt nghiêng người sang giúp Tân Dịch lật người.

Ngực bị mồ hôi thấm ướt cả một mảng mà người vẫn ngủ say sưa, đẳng cấp này không phải ai cũng luyện được.

Trở về chỗ cũ, còn chưa lật được vài trang, từ xa đã thấy Khúc lão dẫn Tạ Tịnh Sinh qua đây. Bách Cửu gập sách lại, tựa vào lan can, vừa cho cá ăn vừa chờ người.

Continue reading “Tứ Tuy Chi Thần – Chương 13”

Tứ Tuy Chi Thần – Chương 12


Chương 12: Nguyên do

“Rất đẹp.” Lần này là Hạ An Thường lên tiếng trước, khuôn mặt thanh lãnh trở nên nhu hòa hơn mấy phần, “Quả không phụ cái danh Diệu Ẩn.”

Tạ Tịnh Sinh cười nói: “Diệu nhân tàng ẩn (người đẹp thì phải giấu đi), chỉ có ngôi chùa nơi núi Lộc mới có thể gặp được nhan sắc nhường này. Hạ… khụ, cảm thấy như thế nào? Quả không phụ sự mong đợi đúng không?”

Diệu Thiện ở một bên trêu ghẹo: “Tỷ tỷ xem đi, tỷ vừa đến ta liền trở thành người vô hình.”

Continue reading “Tứ Tuy Chi Thần – Chương 12”

Tứ Tuy Chi Thần – Chương 11


Chương 11: Lộc Ý

Hạ An Thường cảm giác trên mặt có chút lạnh, sờ một cái rồi mở mắt ra, đập vào mắt là gương mặt phóng to của Tạ Tịnh Sinh, tỉnh luôn, nhíu mày hỏi: “Ngươi làm cái gì đấy?”

Tạ Tịnh Sinh chống cằm, cười nói: “Tâm tình của ta rất tốt.”

Hạ An Thường nâng tay lên thì thấy vết mực vẫn còn ướt phía trên. Y giương mắt nhìn Tạ Tịnh Sinh, Tạ Tịnh Sinh nhún vai làm như mình vô tội lắm. Hạ An Thường thản nhiên mà rằng: “Bút mực tốt như thế, lưu ở chỗ này đúng là đáng tiếc.”

Continue reading “Tứ Tuy Chi Thần – Chương 11”

Tứ Tuy Chi Thần – Chương 10


Chương 10: Trăng tròn

“Ngươi đúng là hỗn thế ma vương!” Tần Vương quát: “Mau nhận lỗi với Bình Định Vương!”

Nhưng Tân Văn thật sự không nói lên lời, ngay cả đầu ngón tay cũng run rẩy, không dám đụng vào Bách Cửu, bị đẩy vào thế chật vật như vậy, mặt tức đến trắng bệch.

“Nhận lỗi gì?” Bách Cửu cười nói: “Thế tử nhu thuận, là kẻ nghe lời hiếm có chốn Kinh thành.” Dứt lời buông lỏng tay, Tân Văn theo đó mà ngã ngồi xuống đất, “Tần Vương có nhi tử vâng lời như vậy, đừng cô phụ tấm lòng của Thánh Thượng.”

Tần vương đáp phải.

Continue reading “Tứ Tuy Chi Thần – Chương 10”