TTCT – Chương 5


Chương 5: Sóng dậy

Những lời này của Bách Cửu thật lạnh lùng, chẳng mang chút độ ấm, nghe mới vô cảm làm sao. Lông mi Tân Dịch khẽ run, nói: “Coi như hắn chết có ý nghĩa, tốt xấu gì cũng có chỗ an thân.”

Bách Cửu không trả lời mà rướn người về phía y, chống tay nhìn bình sứ bày trên bàn, nói: “Đó là tạo hóa của hắn.”

Tân Dịch nhanh chóng kéo quần áo cho chỉnh tề, má lúm lún sâu, nói vâng. Sắc đỏ trên mặt y còn chưa tan hết, ghé vào đệm mềm lẳng lặng cười, vài ba lọn tóc rủ xuống ánh mắt sáng sủa của y, nhưng lại chẳng che được sự hồn nhiên nơi khóe mắt.

Tuổi thiếu niên, còn ngây ngô lắm.

Continue reading “TTCT – Chương 5”

Advertisements

TTCT – Chương 4


Chương 4: Tần Vương

Tân Dịch hận không thể co người lại ngay lập tức, xúc cảm lạnh lẽo quanh quẩn trên vành tai rồi lan xuống ngực. Y cứ khẩn trương là lại nói lắp: “Không phải ngài, ngài muốn bôi thuốc hay sao.”

Bách Cửu “à” một tiếng, sau đó thật sự chấm ngón tay vào hũ thuốc, bắt đầu soi xét các vết thương trên người thiếu niên. Tân Dịch xoay người, đối mặt với gương nhưng cũng chẳng nhìn rõ động tác của người phía sau, chỉ có thể loáng thoáng trông thấy sườn mặt của người nọ.

Ngón tay lạnh lẽo di chuyển trên lưng, ngưa ngứa . Tân Dịch còn chưa kịp điều chỉnh cảm xúc đã trông thấy má lúm trên mặt mình, vội nhìn qua chỗ khác.

Continue reading “TTCT – Chương 4”

TTCT – Chương 3


Chương 3: Thế tử

Đại Lam đều biết Yến Vương Thế tử là người câm, thế nhưng sự thật lại không phải như vậy.

Yến Vương và Yến Vương phi phu thê tình thâm, hai người có bốn nhi tử, Tân Dịch là út. Khi y ra đời, Tam ca y đã 12 tuổi. Khi y mới cai sữa, sức khỏe Yến Vương phi không tốt, vì thế các ca ca thay nhau trông y. Đại khái là từ nhỏ đã bị các ca ca xách đến xách đi trên lưng ngựa, Tân Dịch nói rất chậm, có nói thì cũng chỉ lắp bắp được vài ba chữ không rõ nghĩa. Tam ca của y thật thiếu đứng đắn, tối ngày bắt chước y nói lắp, bị Yến Vương và Đại ca đánh bao lần vẫn không chừa. Lâu dần Tân Dịch cũng không thích nói chuyện nữa, nhất là tiệc tất niên và giao thừa, trong vương phủ kẻ đến người đi như mắc cửi, một khi yến hội bắt đầu là y và Nhị ca mặt than lại đóng vai cây cột. Cứ như vậy qua vài năm, khi y lớn hơn chút thì lời đồn y bị câm cũng lan truyền tứ phía, lúc đó quan hệ giữa Kinh Đô và Bắc Dương dần trở nên căng thẳng, Yến Vương có lẽ đã nhận ra Kinh Thành đang nhìn chòng chọc vào các con mình, vì thế ông chỉ im lặng trước tin đồn ấy.

Continue reading “TTCT – Chương 3”

TTCT – Chương 2


Chương 2: Người câm

Tạ Tịnh Sinh chờ ở ngoài cửa cung. Hôm nay hắn đã là trọng thần một phương, nhưng về đến kinh thành vẫn chẳng sửa được thói quen hầu hạ Đại nhân. Con ngựa Xích Nghiệp của Đại nhân một bên đạp móng một bên phì phò với hắn, buộc hắn phải đứng sang bên cạnh, nhường vị trí cho mã đại gia.

Bên cạnh còn có xe ngựa, đứng im bất động. Tuy nói không phải là nhân vật ghê gớm gì, nhưng xuất phát từ sự tôn kính với Yến Vương đã khuất, người bên trong không ừ hử, Tạ Tịnh Sinh cũng chẳng tiến lên vén rèm quấy rầy người ta làm gì.

Continue reading “TTCT – Chương 2”

TTCT – Chương 1


Chương 1: Diêm Vương

Khói lửa phủ khắp Bà Sa thành.

Ngọn lửa như cơn sóng dữ hừng hực liếm lên tận trời, sáng rực giữa ánh trăng đêm. Tàn lửa và tro bụi mịt mù khắp cả một dặm, tiếng gỗ cháy lép bép vang vọng như tiếng da tróc thịt bong, mùi dầu hỏa gay mũi và mùi than cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi.

Trình Nguy cảm thấy dạ dày đảo lộn, cổ họng lên lên xuống xuống, muốn nôn lắm mà vẫn cố tỏ ra là mình ổn, không dám thể hiện chút xíu khác lạ nào. Hắn sợ mình vừa để lộ sự hoảng loạn của bản thân, thì cái mạng này cũng bay luôn vào tay Diêm Vương.

Continue reading “TTCT – Chương 1”

TÌM TRUYỆN EDIT


VẪN CHƯA TÌM ĐƯỢC TRUYỆN!!!! 😭😭😭

Vâng, đúng như cái tên, mình cần tìm truyện để edit 😂

Khổ lắm định làm Thâu long chuyển phượng của Tư Hương Minh Nguyệt thì phát hiện ra có nhà làm đến hơn nửa ròi, mà edit lại còn xuất sắc nên thôi tôi không làm tiếp nữa 😂

Vì vậy viết post này kính mong chư vị đề cử cho bộ truyện nào hay hay để edit, một số yêu cầu nho nhỏ đó là: Hỗ sủng, 1v1, công không nhược, không trung khuyển, không quỳ liếm. Thụ không bạch liên hoa, không “công” hơn công =)), yêu thương chồng hết lòng. Thôi tốt nhất là các thím đề cử cho bộ nào mà bộ nào 2 đứa nó yêu nhau thắm thiết ngay từ đầu rồi cùng nhau kề vai chống lại các thế lực thù địch ấy =)) Ngắn dài không quan trọng, tôi chỉ cần truyện thôi huhu T^T

MBHNT – Chương 104: Phiên ngoại (5) – END


Thôi chương cuối – không pass =)))

.

Đã beta xong tất cả các chương. Tuy quá trình có bị gián đoạn bởi một số thành phần sân si thị phi, ghen ăn tức ở hoặc cũng có thể là âm mưu của một số “thế lực” hòng buộc các nhà edit mới hoàn đóng cửa để chúng nó tăng view…  thì Miêu bệ hạ cuối cùng cũng có thể khép lại một cách thỏa mãn cả về nội dung lẫn bản dịch.

Cám ơn bạn harusama92 và một số bạn khác đã ngồi soát lỗi hộ mình 🙂

Cám ơn mọi người đã ủng hộ Miêu bệ hạ. Hẹn gặp lại mọi người trong Project sắp tới nhé ❤ Iu thương ❤

.

Chương 104: Phiên ngoại (5) – END

Sau khi quả trứng xui xẻo số 1 – Quý Thung tỉnh lại, Trì Hử liền dẫn theo mèo Dao Quang và quả trứng xui xẻo số 2 – Úc Hạo, tới nhà họ Úc ở thủ đô.

Có mèo ngoài hành tinh sở hữu năng lực phục hồi ở đây, bệnh của bác cả Úc Tái Chu và đôi chân què của Úc nhị thiếu đều khôi phục một cách nhanh chóng.

Theo lời thỉnh cầu của Úc Hạo, Trì Hử lại ôm mèo Dao Quang đến nhà họ Thích một chuyến, ghé thăm quả trứng xui xẻo số 3 mới được Dao Quang bệ hạ khâm điểm – Thích Cẩm Ninh, Thích nhị thiếu – đang nằm bẹp trên giường và rất có khả năng cứ nằm như thế mãi.

Continue reading “MBHNT – Chương 104: Phiên ngoại (5) – END”